Cần đăng nhập để tiếp tục

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng đăng nhập để sử dụng chức năng này

Đăng ký ngay

Em là chính em!

iOne VnExpress1 tháng trước

Một mối tình ngốc xít...

Câu chuyện bắt đầu từ ngày Hà Nội trọn một mùa thu thật đẹp. Không khí yên bình xen lẫn những ồn ào thường nhật, dễ chịu. Bầu trời nhuộm một màu vàng nhạt, thời tiết pha chút se lạnh đủ để diện những bộ cánh trong tiết thu, thoải mái.

Vẫn thường nhật ấy, em bộn bề với mọi lịch học rồi tụ tập đám bạn bè, đám tình nguyện… Em đã lên hết lịch cho mọi lúc, mọi nơi và bất cứ ai em có thể dùng để tiêu xài quỹ thời gian của chính em, tất cả để em có thể loại trừ duy nhất anh ra khỏi cuốn lịch ấy, vì đã có những khi em giành chọn cuốn lịch cho riêng anh.

Em gặp, sau đến biết và dần yêu anh vào một dịp thật đặc biệt, đặc biệt đến nỗi con bạn em cứ chế rằng "thật tình cờ, thật đáng ước mơ", nhưng rồi kết cục của câu chuyện giữa anh và em cũng khiến em tự chế lại rằng "thật tình cờ, đáng ước mơ nhưng cũng đầy bất ngờ!". Cảm giác hụt hẫng lẫn hờn giận mãi không thể xóa nhòa trong em cho được. Em không thể quên cái tình cờ trong lần đầu tiên anh và em trạm chán tại trạm xe bus ấy: cả 2 cũng chen lấn bước xuống xe, anh không may giẫm vào một bên giày của em khiến chiếc giày bị mắc lại trên cửa xe…vậy là thôi rồi, đôi giày em quý nhất đó thưa anh! Mặt anh chỉ còn biết nghệt ra mà không nói lên lời. Cái kiểu im ỉm như vậy chỉ làm cái bản tính vốn khá đanh đá của em phát cáu lên thôi. Em quát lên một câu: Lần sau anh đi đứng cẩn thận cho nhờ!, rồi quay ngoắt đi, một chân mang giày, một chân đi đất về nhà, cũng chẳng cho anh lấy một có hội kịp thốt lên lời xin lỗi.

Hôm sau em nhận được một đôi giày mới. Em không biết rằng hôm trước anh đã lẽo đẽo theo sau để biết nhà em ở đâu, chắc khi đó đầu anh chứa đầy tội lỗi nên tội gì em không nhận cho anh bớt áy náy nhỉ! Dạo đó em chỉ biết cười và thầm nghĩ em với anh đúng là oan gia lâu ngày giờ mới gặp nên liên tiếp những ngày sau em chạm mặt anh ở trạm xe bus, hóa ra anh ở cùng phố, anh bắt cùng chuyến xe bus với em vì trường anh học nằm cùng trục đường trường em,…

Sự tình cờ như khiến anh chủ động trò chuyện và hỏi han em nhiều hơn. Ấy là những câu chuyện không đầu không cuối nhưng cũng đủ cho em một thói quen mới, một thói quen không rõ từ khi nào em luôn mong đợi được tình cờ gặp anh ở trạm xe bus ấy.

Rồi câu chuyện cứ thế tiếp diễn mà chắc rằng không cần kể thì ai cũng có thể hiểu. Em bắt đầu gọi anh bằng những lời em cho là "ngọt ngào" hơn cái lời đanh đá đầu tiên kia. Còn anh vẫn bản tính lẳng lặng, sáng ra chờ em ở điểm xe bus ấy, khi về cũng đứng chờ em tại đó, chỉ mong được bước cùng một đoạn đường ngắn về nhà. Anh mang tính cách đặc trưng của một cool boy, lạnh nhưng luôn biết quan tâm và chia sẻ với em đúng lúc, vừa đủ. Một tình yêu cho em kiêu hãnh.

Em công nhận cái bản tính vốn bướng bỉnh của em, nhưng yêu anh, em thay đổi tất cả. Không phải em cố tình tỏ ra hoàn mĩ mà như lẽ tự nhiên của một người con gái khi yêu, em biết mình ngày trưởng thành, biết nên làm gì và lắng nghe gì để em không quá trẻ con như trước, đủ để em nghe anh nói chứ không phải lúc nào cũng mặc anh phải nghe cái loa phóng thanh là em.

Nếu câu chuyện chỉ đến đó thôi thì hai từ "bất ngờ" kia em đâu muốn nói ra. Chính những dư vị em đanh đá hồi nào khiến anh ấn tượng rồi yêu em chứ không phải chính em lúc này. Sự trưởng thành khi yêu đâu có lỗi. Chẳng lẽ cái "đanh đá" ấy mới là vị mà anh cảm em duy nhất, còn sự trưởng thành này lại khiến anh bảo rằng "nhạt". Tình yêu nơi anh thật lạ, cái vị anh cần chỉ khiến em nhận ra rằng tình yêu chớp nhoáng anh dành cho em chỉ là những dư vị lạ mà anh bất ngờ tìm thấy nơi em, còn những thứ đương thời mà em bỗng nhiên thay đổi lại chỉ mang một sắc vị "nhạt nhẽo". Em bất ngờ rồi chẳng thể giải thích cho thứ tình yêu ấy, chẳng lẽ em phải miễn cưỡng quay về con đường tìm lại bản tính đanh đá, cá tính trước kia, để giữ lại anh, hay em vẫn cứ bước tiếp con đường với những bước trưởng thành tự nhiên của chính em.

Em hiểu rằng cần có những dư vị lạ nhưng thứ em cần hơn cả là tình yêu cho em sự trưởng thành, cho em một tính cách đủ để em biết trân trọng tình yêu ấy chứ em không muốn em là thế này, em là thế kia mà không biết em là chính ai??? Em chia tay anh vì một chuyện "bất ngờ" đến ngớ ngẩn.

Giờ đây em cũng không còn đi đi về về cùng "oan gia" nữa, em cũng quên dần thói quen mong ngóng ai ở trạm xe bus ấy, em vẫn ngày ngày đến trường, về nhà, tụ tập, theo đuổi những thứ em muốn và ngày một trưởng thành theo lẽ tự nhiên nhất mà không còn là cô bé đanh đá trẻ con nữa.

* Độc giả chia sẻ cho bạn ấy bằng cách comment dưới bài viết nhé!

Chia sẻ tâm sự của bạn tại đây

Hạ Vũ

Bạn nghĩ sao về nội dung này?

  • 0
  • 0
  • 0
  • 0
  • 0
  • 0
  • 0