Cần đăng nhập để tiếp tục

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng đăng nhập để sử dụng chức năng này

Đăng ký ngay

Khúc cuối

Báo Lao Động6 tháng trước

Đó là một trưa mù sương trên đỉnh đèo Mã Pí Lèng. Mây và sương mù tràn đèo núi, thung lũng. Chiếc xe hơi của chúng tôi bò trong mây mù với tầm nhìn chưa tới 10m, đường và vực sâu ngăn cách bằng những vạt lau sậy, cỏ dại.

Trời lạnh căm khiến bốn người trong xe đều so vai rụt cổ, mặc thêm áo, quàng thêm khăn để chống cái rét đang rấm rứt từng thớ thịt. Ngày thứ hai của hành trình nhuốm màu mỏi mệt, ái ngại. Những hình ảnh đẹp bất chợt hiện lên sau cơn mưa và mây mù tan cũng không còn quyến rũ cả bọn phải dừng xe để bấm máy.

Chàng lái xe phàn nàn, tự trách mình chủ quan mùa này mát mẻ mà quên mang theo áo, hôm nay trời trở lạnh bất ngờ, cóng cả hai bàn tay đang lái xe. Cô người yêu của anh, lấy trong túi ra chiếc áo khoác dày “Anh mặc vào cho ấm. Em đang mặc áo dài tay và quàng khăn cũng đỡ lạnh”.

Anh dừng xe, lấy áo người yêu mặc vào, rồi im lặng lái xe tiếp. Từ hôm qua, mọi người như bị ảnh hưởng những lời đối thoại không đầu không cuối của cặp đôi và “không khí” bực bội tỏa ra từ mối quan hệ của họ. Xuất phát ai cũng vui, hào hứng về chuyến đi bốn ngày, một vòng qua các tỉnh vùng cao phía Bắc. Không nói ra, nhưng ai cũng ngầm hiểu, chuyến đi bạn bè góp phần hàn gắn tình cảm cho đôi trẻ. Họ yêu nhau đã lâu, chuẩn bị làm đám cưới.

Trước chuyến đi, cô gái cho tôi biết: “Tụi em giận nhau cả tháng rồi. Không hiểu sao gần đây ảnh hay cáu gắt với em, suy tư, khó hiểu. Hình như ảnh hết thương em hay sao!”. 

Ngày đầu hành trình cả nhóm vui vẻ, trầm trồ trước phong cảnh đẹp, dừng chụp ảnh, cười nói vui vẻ với những câu chuyện tiếu lâm của ông anh lớn tuổi nhất bọn. Thỉnh thoảng, chàng trai dừng xe nhắn tin, inbox hay trả lời những câu nhát gừng không cho thấy nội dung đối thoại với người bên kia đầu dây. Những lúc như thế, cô gái ngọ nguậy vẻ khó chịu, bất an. Đến lượt cô lại chăm chú vào màn hình, tay bấm bấm…

“Nhầm đường rồi, thay vì chát chít gì đó, em làm ơn gu gồ đường giùm anh cái!”, chàng lái xe cáu bẳn. Cô gái trả lời vẻ phật lòng: “Chát chít gì đâu, em đang tìm đường trên mạng đây!”. Xe tiếp tục nhích từng đoạn trong mây mù, có khúc ông anh phải xuống đi bộ phía trước dẫn đường. Vừa ra khỏi khúc quanh, xe bị đụng gầm mạnh, chàng trai hoảng hốt xuống xe xem xét rồi cáu bẳn: “Mẹ kiếp, không nhìn thấy hòn đá to giữa đường. Em làm gì mà không căng mắt nhìn đường phụ anh?”. Cô gái nhìn chàng trai vẻ sững sờ. Tôi và ông anh nhìn nhau, không ai nói lời nào.  

Sang bên kia đèo, chàng trai tấp xe vào vách núi bên trái, “cho em hút điếu thuốc, thèm quá, sáng giờ chưa hút điếu nào”. Cả bọn ra khỏi xe, ngắm nhìn mây núi, thung lũng mờ xa. Tôi và ông anh lần mò xuống thung lũng chụp những vạt hoa tam giác mạch. Lúc trở lên, thấy cô gái đứng bên cửa xe, áo thun ngắn tay, mặt tái xanh vì lạnh.

Chàng trai của cô đứng ở đầu xe đang hút thuốc, co ro trong chiếc áo ấm dày của người yêu, lơ đãng ngắm nhìn mây núi. Cái nhìn lơ đãng của anh lướt qua cô gái, kiểu nhìn mà không thấy. Mắt cô gái và tôi gặp nhau. Môi cô run, tím tái. Tôi quay đi nhìn về dòng Nho Quế phía xa, thở dài. Lát sau quay lại, vẫn thấy cô gái so vai gầy, run rẩy, mắt chớp chớp, tôi vội cởi chiếc áo trùm đầu của mình, đưa cho cô, không hiểu sao lại gằn giọng “Mặc vào!”. Cậu người yêu quay nhìn, bực tức gằn giọng: “Phong phanh thế kia, sao không ở trong xe mà ra ngoài làm gì cho lạnh?”.

Chính giây phút ấy, trong tôi trào lên nỗi buồn thương. Tình yêu còn là sự xót xa nhau, ngay cả khi tình cạn. Khi nhìn mà không thấy nữa, thì hết rồi. Đường đèo quanh co, u uẩn. Trong xe không ai nói với ai lời nào.  

Mai Hạnh

Bạn nghĩ sao về nội dung này?

  • 0
  • 0
  • 0
  • 0
  • 0
  • 0
  • 0