Người mẹ đau khổ quỳ lạy xin con trai hãy sống làm người tử tế

Người Đưa Tin5 tháng trước

Tôi khóc không thành tiếng, còn quỳ lạy con trai mình xin nó hãy làm người tử tế, đừng hành hạ bố mẹ mình như thế nhưng nó vẫn không tỉnh ngộ.

Có lẽ, ai nhìn vào cũng cảm nhận được những đau khổ mà tôi đang phải chịu đựng nhưng đứa con trai duy nhất của tôi sẽ chẳng thể nào thấu hiểu được điều đó.

Chồng tôi ốm yếu quanh năm, gánh nặng gia đình đều đặt lên đôi vai tôi. Khó khăn lắm vợ chồng tôi mới kiếm được mụn con, dù sống trong cái đói nghèo nhưng tôi vẫn cố gắng để con mình không thua kém bạn bè. Nhưng càng lớn nó lại càng ương bướng, bất trị, không nghe lời mẹ. Đặc biệt, kể từ khi nó đòi lên thị trấn học thì nó bắt đầu ngoài kết giao cùng đám bạn bè lêu lổng. Chỉ một thời gian sau đó, nó bỏ học lao theo các tệ nạn xã hội.

Ban đầu là chơi game, nó mải chơi đến mức mẹ đứng ngay sau lưng mà cũng không biết gì. Tôi khuyên bảo để con mình về quê nhưng nó nhất định không chịu. Tôi bất lực nhìn còn mình lao vào những cám dỗ của cuộc đời.

Người mẹ đau khổ quỳ lạy xin con trai hãy sống làm người tử tế

Tôi bất lực khi nhìn con trai mình lao theo các tệ nạn, hành hạ bố mẹ già

Con trai tôi luôn sống chết vì đám bạn “vô công rồi nghề” hơn là bố mẹ nó. Nó ham chơi, lười làm và bòn mót từng đồng của bố mẹ mang đi tiêu xài. Bỗng một ngày, tôi nhận được điện thoại của nó báo cần gấp 80 triệu đồng để trả nợ cho đám xã hội đen nếu không sẽ bị chúng đánh đập.

Nghe tiếng con cầu cứu trong điện thoại tôi hoảng loạn vô cùng, không kịp hỏi lý do vì sao con lại nợ nần đến mức đấy. Nó còn bảo, nếu không cho nó sẽ nhảy cầu tự tử, tôi lạnh cả người, nước mắt cứ thế tuôn ra. Hoảng sợ, tôi liền cầm sổ đỏ ra ngân hàng vay để mang tiền đi “chuộc” con trai về. Tất cả xe máy, điện thoại tôi mua nó đều mang đi cầm cố, giờ đến căn nhà của tôi nó cũng không tha.

Sau này tôi mới biết được rằng, hóa ra đấy chỉ là vở kịch mà nó và đám bạn “vô công rồi nghề” của nó dựng lên để lấy tiền đi chơi, đánh lô đề… Tôi đau xót mà không thốt lên lời.

Người ta bảo “con dại cái mang” tôi luôn yêu thương lo lắng cho đứa con trai duy nhất của mình nhưng nó lại luôn khiến tôi đau khổ.

Cuộc sống lêu lổng của nó cứ ngày này qua ngày khác rồi đến lúc hết tiền nó lại về vòi vĩnh vợ chồng tôi. Tôi khóc không thành tiếng, còn quỳ lạy con trai mình hãy sống làm người tử tế, đừng hành hạ bố mẹ như thế nhưng nó vẫn không tỉnh ngộ. Nó hỗn hào cãi: “Sinh ra được thì phải chịu đựng được”.

Tôi như chết lặng người khi tận mắt chứng kiến hành động hung hãn để lấy bằng được tiền của đứa con trai mà tôi đã vất vả sinh thành nuôi nấng.

Cũng mấy lần tôi nghĩ quẩn không muốn sống làm gì nữa nhưng nhìn chồng mình ốm đau, không có tôi chăm sóc thì phải làm sao nên tôi cố gắng gượng. Giờ đây, cứ mỗi lần thấy con trai về đến cổng là vợ chồng tôi lại hoảng sợ. Tôi không biết đến bao giờ con trai tôi mới thấu hiểu nỗi khổ của bố mẹ và gia đình tôi hết sóng gió?

Quý độc giả có thể gửi những ý kiến trao đổi với nhân vật hay chia sẻ những câu chuyện của bản thân qua địa chỉ của tòa soạn hoặc địa chỉ hòm thư tamsu@nguoiduatin.vn. Chúng tôi đón nhận mọi ý kiến đóng góp, những bài viết có chất lượng sẽ được biên tập để đăng tải trên báo điện tử Người Đưa Tin và báo Đời sống & Pháp luật.

(Ghi theo lời kể của Ng.T.T - Thanh Oai, Hà Nội)

Phương Quỳnh

Cần đăng nhập để tiếp tục

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng đăng nhập để sử dụng chức năng này

Đăng ký ngay