Tình yêu kết trái từ 300 ngày nấu cơm thăm bệnh của cô bếp trưởng

VnExpress5 tháng trước

Chị xinh xắn và có duyên. Anh mắc bệnh hiểm nghèo, chân đi cà nhắc. Hơn một năm quen là ngần ấy thời gian chị đều đặn mang cơm cho anh, thay cho lời yêu.

Ngày cưới đã qua gần nửa tháng, nhưng đi đến đâu vợ chồng chị Hiền và anh Tĩnh cũng nhận được những lời hỏi thăm của bệnh nhân, kể cả các y bác sĩ ở Viện Huyết học (Hà Nội). Mọi người tấm tắc khen "tình yêu đẹp, chuyện tình cổ tích, đám cưới thế kỷ", khiến đôi vợ chồng cười tít mắt.

co-gai-hon-300-ngay-nau-com-cho-chang-trai-benh-mautinh-yeu-vuot-len-noi-so-tu-than-cua-co-bep-truong

Anh Tĩnh, chị Hiền đều là những người lạc quan. Họ ở bên nhau là cười, chứ chẳng khi nào buồn bã. Ảnh: .

Anh Tĩnh (quê Tiên Lãng, Hải Phòng) bị bệnh máu khó đông từ nhỏ. Bệnh tình khiến anh phải nghỉ học sớm, chân trái bị teo, lưng gù. Hai năm trước, anh trải qua cuộc đại phẫu thuật cắt bỏ u máu. Các chuyên gia trong và ngoài nước đều nhận định 99% anh không qua được. Thế nhưng chàng trai đã vượt qua cửa tử. Điều khó tin hơn là sau đó anh còn cưới được vợ - việc đến cả trong mơ bệnh nhân máu như anh còn dè dặt.

Thời điểm này năm trước, ông tơ bà nguyệt đã se duyên cho anh Tĩnh (35 tuổi) gặp được chị Hiền (33 tuổi) trong một tình huống khá oái ăm. Anh Tĩnh và một người bạn thân tranh luận về một vấn đề và đã có lời lẽ không hay với nhau trên Facebook. Vô tình chị Hiền - chị họ người bạn của anh Tĩnh - thấy được nên vào bình luận: "Ai mà to gan vậy, dám mắng em tớ".

Thế là anh chat nói chuyện riêng với chị. Những câu đầu tiên, anh Tĩnh thấy rõ thái độ ác cảm của chị với mình. "Nói câu nào, cô ấy độp lại câu ấy, bênh em họ rõ ràng lắm", nước da xanh nhưng nụ cười rạng rỡ, anh Tĩnh nhớ lại.

Sau màn mở đầu "không mấy tốt đẹp", anh Tĩnh trò chuyện với chị Hiền nhiều hơn. Biết bệnh tình của anh, chị Hiền cảm thông và sẵn sàng tiếp chuyện để "động viên người bệnh". "Anh ấy nhắn tin, gọi điện cho tôi cả ngày. Có lúc tôi chưa kịp nghe, anh ấy lại gọi tới khi nghe mới thôi", chị Hiền nhìn chồng kể, trao nhau nụ cười.

Sau những lần "trơ mặt" như vậy, mối quan hệ của anh Tĩnh và chị Hiền dần thân thiết. Đến khi anh bày tỏ tình cảm, chị không nhận lời nhưng hứa sẽ tới thăm anh.

Một ngày đầu tháng 3, chị Hiền báo sẽ đến. Cả ngày hôm đó, anh Tĩnh nôn nóng như trên đống lửa. Nhiều suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, nhưng anh ngại nhất là để chị thấy được dáng đi chân thấp, chân cao của mình.

"Lúc nhắn tin anh ấy có kể 'Anh đi như vịt, như ngan, xấu lắm. Không ai đi xấu như anh'. Tôi chỉ nghĩ anh ấy đùa, hoặc bị tật bình thường. Lúc gặp thấy dáng anh như vậy tôi cũng bất ngờ và hơi buồn", chị Hiền thành thật kể.

Họ trò chuyện suốt 3 tiếng trước sảnh bệnh viện. Những ngại ngùng ban đầu nhanh chóng tan biến nhờ khiếu nói chuyện hài hước của anh. Khi tiễn chị về, anh Tĩnh một lần nữa lấy can đảm tỏ tình. Cũng như lần trước, chị không nhận lời, cũng không từ chối. Và anh lại thao thức cả đêm.

Nhưng tối hôm sau, chị Hiền xuất hiện. Trên tay chị là lỉnh kỉnh cặp lồng cơm với món ăn anh thích nhất, sườn xào chua ngọt, tôm rang, canh chua. Chị thoăn thoắt bày biện các món ăn ra một góc giường bệnh, cùng hai chiếc bát, hai đôi đũa. Anh Tĩnh vừa ăn vừa trộm nhìn chị. Cảm giác ngon miệng vì tài nấu ăn của chị hẳn sau này anh mới thấu, bởi bữa đầu tiên, niềm hạnh phúc đã lấn át cả rồi.

Từ đó, ngày nắng cũng như ngày mưa, lúc sớm hay đêm đông lạnh giá, cô gái Hà Nội vẫn đều đặn vượt chục km từ chỗ làm ở Hoài Đức đến viện với anh. Trên tay chị nào hoa quả, nào các món ăn. Vốn là đầu bếp chính trong một nhà hàng, mỗi ngày chị đều đổi những món khác nhau. Chỉ riêng món thịt kho, chị đã làm cả chục kiểu cho anh thưởng thức.

"Cô ấy không nhận lời, nhưng bằng hành động thể hiện, tôi biết được cô ấy đã chấp nhận mình", anh Tĩnh hạnh phúc nói. Và không biết từ khi nào, hành động mang cơm cho bạn trai của chị Hiền đã lan truyền khắp bệnh viện. Người chúc mừng, người ghen tỵ với may mắn anh Tĩnh có được.

co-gai-hon-300-ngay-nau-com-cho-chang-trai-benh-mautinh-yeu-vuot-len-noi-so-tu-than-cua-co-bep-truong-1

Cô dâu xúc động trong ngày cưới, chú rể đang chọc cười cô dâu. Ảnh: NVCC.

"Tôi là người khá khó tính. Chỉ cần trong buổi gặp đầu, mà người đó biểu hiện một thái độ, lời nói, hành động nào không vừa ý là tôi mất cảm tình luôn. Anh ấy không như vậy. Nói chuyện và gặp ngoài đời, tôi thấy anh ấy tốt tính, thương anh ấy. Từ tình thương thành tình yêu lúc nào không hay", chị Hiền cho hay.

Dịp hai người đã hẹn hò, chị Hiền vẫn có người theo đuổi. Để chấm dứt hẳn ý định của người kia, một lần chị đã rủ anh chàng tới viện "thăm anh trai bị ốm". Kết quả sau khi đến và biết chuyện chị Hiền không chọn mình mà chọn một người bệnh, anh chàng kia đã bỏ cuộc.

"Cô ấy thẳng thắn nhưng cũng nóng tính lắm. Như đợt tháng 7 năm trước tôi chở cô ấy về, không chú ý nên lấy chân chống, bị gãy mất hai đốt. Cô ấy nổi giận, quát tôi đi đường không chú ý", anh Tĩnh nhớ lại "cơn thịnh nộ" của vợ. Đợt đó anh nằm viện mất hai tháng, chị đi làm về là tất tả chạy đi chợ cơm nước, rồi mang đến viện, hỗ trợ anh ăn uống, tắm rửa.

Biết con gái yêu người mắc bệnh hiểm nghèo, mẹ chị Hiền phản đối kịch liệt. Nhưng trước thái độ của chị, bà cũng dần dần xiêu lòng. "Tôi quan niệm, sướng khổ tại mình. Lấy người khác, chắc gì tôi đã sướng", chị bộc bạch.

Thái độ lạc quan, nên chị Hiền - một cô gái xinh xắn, có việc làm ổn định - đã vui vẻ kết hôn với anh Tĩnh - một người bệnh máu quanh năm nằm viện. Đám cưới của đôi uyên ương diễn ra vào 16/2 dương lịch.

Cưới xong 2 ngày, anh lại phải nhập viện. Chị lại tất tưởi theo chồng. Ngày đi làm, đêm đến viện thăm anh. Chị Hiền dự định sắp tới sẽ tìm một việc cạnh nhà chồng, để tiện chăm sóc bố mẹ chồng đã có tuổi. Còn anh, lúc khỏe có thể tự đi viện được, tự phục vụ mình. Lúc yếu chị sẽ theo nuôi.

Tình yêu luôn là một điều kỳ diệu. Một người chồng, đến túi đồ chục kg cũng phải vợ cầm, đi xe phải nhờ vợ khều chân sang số. Nhưng họ vẫn nguyện nắm tay nhau suốt đời, chị vẫn chấp nhận là đôi chân, là đôi tay, chăm sóc anh.

Phan Dương

Cần đăng nhập để tiếp tục

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng đăng nhập để sử dụng chức năng này

Đăng ký ngay